Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Xuân Toàn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Xuân Toàn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Phiếm đàm về báo Tuổi trẻ ngày nay

“Đêm dài nghe tiếng vọng cổ buồn…”

Tuổi Trẻ ngày nay đang vào thế Xuân Thu Chiến Quốc. Chia bè, chia phái như “Quần ngư tranh thực” để tranh quyền, đoạt vị. Tăng Quỳnh (Quỳnh hói) thì yên phận làm Thư ký tòa soạn, vợ ở nhà hết mở công ty du học (thời Quỳnh còn làm trưởng ban Giáo dục bị Đoàn Từ Duy (VP Đaklak) nhắn tin chửi thằng chó), rồi chuyển sang mở công ty về xuất nhập khẩu vì Quỳnh có mối ở hải quan (PV: Dù hết làm phóng viên nhưng anh ta vẫn nhiệt tình làm tin cho hải quan). Chưa kể mới đây một anh bên Bộ Công an nói tôi công an đang điều tra một đường dây chạy không bấm lỗ bằng lái cho xe khách, xe tải có liên quan đến hải quan.
Khi Đức Hải xách túi vào tòa soạn, tờ báo Tuổi trẻ bỗng dưng nát bét, chia bè, chia phái như “Quần ngư tranh thực” để tranh quyền, đoạt vị
Tương tự, Võ Hùng Thuật chỉ mải mê quan tâm đến trường dạy ngoại ngữ chứ chẳng thèm quan tâm đến TTO sống chết thế nào. Anh này chỉ được mã đẹp trai như Mã Giám Sinh, miệng ngọt lừa được con gái rượu của một nhà văn và dựa đít đàn bà để ngoi lên. Hai vợ chồng này giàu nứt vách, đổ tường mà khi vận động quyên góp cho Hoàng Khương thì phản đối kịch liệt. Vợ Hùng Thuật nổi tiếng trong giới phóng viên văn hóa văn nghệ vì thói ham tiền, nhà thì giàu mà khi nào cũng than, con mới sinh xong cũng mò đi họp báo lấy phong bì, 100-200 cũng không chừa.

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Lượm nhặt Phạm Đức Hải

Người Trong Cuộc nhận được bài viết từ bạn đọc, trong đó có nhiều thông tin liên quan đến nhiều khuôn mặt khác nhau của báo Tuổi trẻ. Tôn trọng tác giả, Người Trong Cuộc xin gửi đến bạn đọc nguyên văn bài viết của tác giả:
Phạm Đức Hải, nguyên là phó ban Tuyên giáo Thành ủy TP.HCM và hiện là Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ. Xin có vài dòng lượm nhặt về Hải như tác phẩm Vợ Nhặt của Tuổi Trẻ thập niên đầu thế kỷ 21.

Hải: anh là ai?

Chân dung Phạm Đức Hải, kẻ đã đẩy báo Tuổi trẻ xuống bùn
Trong không khí u tịch của ngày rằm tháng bảy, mùi nhang khói Bắc quyện trong căn phòng nhỏ. Một người đàn ông (được xem là người có uy tín của báo Tuổi Trẻ) kính cẩn thắp nén nhang. Phía sau ông là một nhóm người tâm huyết với báo Tuổi trẻ, có người đã làm trên 10 năm, có người đã dứt áo ra đi vì lòng tự trọng. Người đàn ông sau khi vái ba vái, quay lại nói nửa đùa nửa thật: “Cầu cho cô hồn Phạm Đức Hải sớm siêu thoát…”. Một người đàn ông nhỏ bé trả treo: “đừng gọi tên cúng cơm vậy tội nghiệp. Tòa soạn giờ gọi là Người Khác - khác máu tanh lòng”. Cả đám quần hùng cười hô hố và nâng ly. Và bức màn bí mật về sự nghiệp, cuộc đời của Người Khác bắt đầu được hé mở một phần.

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Anh Lê Văn Dỵ (Phường Tân phú, Quận 9): “Tôi không cần báo Tuổi trẻ khóc mướn”!

Đã hơn 5 năm kể từ ngày Báo Tuổi trẻ khi ấy đang ở thời thịnh thế, qua một đợt phong ba ở cấp thượng tầng chính trị, Thường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang đã dùng quyền lực ép Thành ủy, Thành đoàn Thành phố phải phế truất anh Lê Hoàng, vô hiệu hóa Lê Văn Nuôi và đặt Phạm Đức Hải chễm chệ vào ghế Tổng Biên tập báo Tuổi trẻ. Ngoài những bài báo, các chuyên đề phục vụ tham vọng chính trị cá nhân cho “Tư Sang “và gần đây là “Phúc đầu niểng” để củng cố “quyền lực chính trị” đã được Đức Hải và bộ sậu Hữu Phong, Xuân Trung, Xuân Toàn, Văn Đắc chuyên môn hóa thì việc làm giàu cho cá nhân từng người trong BBT được bộ sậu này hết sức quan tâm và “đồng lòng” cho phóng viên báo Tuổi trẻ sẵn sàng bẻ cong ngòi bút tung hoành ngang dọc khiến nhiều doanh nghiệp phải xất bất xang bang, thậm chí phá sản nếu không chịu cống nạp qua các hình thức như từ thiện hoặc quảng cáo mà phần lớn đều đổ vào túi “nhóm lợi ích” của báo Tuổi trẻ, không ngạc nhiên khi các lãnh đạo báo với “đồng lương” khiêm tốn mà tay nào cũng nhà lầu, xe hơi, tiền đầy túi, đàn ca sáo nhị suốt ngày trong những dịp cuối tuần, mừng tăng doanh số “từ thiện” hay mừng tăng doanh số “quảng cáo” mà đa phần là do doanh nghiệp muốn yên thân phải cống nạp.
“Ngọn lửa Tuổi trẻ” được thế hệ Lê Văn Nuôi, Lê Hoàng thổi lên nay đã tắt ngấm dưới thời Phạm Đức Hải, báo Tuổi trẻ chỉ còn lại mùi tửu sắc, bài bạc, đàn ca sáo nhị ngập tràn tòa soạn
Một chiêu thức kiếm tiền “từ thiện” của báo Tuổi trẻ mà nếu bỏ qua sẽ là một thiếu sót lớn, đó là đám phóng viên trong vai những kẻ “khóc mướn”, dùng đủ mọi chiêu trò để vống lên những mảnh đời bất hạnh, thương tâm để “hút” tiền từ thiện, nếu diễn ra chỉ một lần, hai lần thì người ta sẽ bảo là “tai nạn nghề nghiệp”, nhưng không, chiêu trò này đã được sự cổ vũ nhiệt tình của Đức Hải, Văn Đắc và giờ đây, chiêu bài “từ thiện” đã trở thành một “thương hiệu” riêng của tờ Tuổi trẻ mà chưa có bất kỳ tờ báo nào theo kịp. Bạn đọc đã có thể kiểm chứng qua bài viết trước đây “Báo Tuổi trẻ, “5 đứa trẻ trong căn nhà không có người lớn” và số phận của hơn 2 tỉ đồng từ thiện”, kỳ này, Người Trong Cuộc tiếp tục “điểm” thêm một trong vô số bài phóng sự mà không ai đọc mà không rơi nước mắt, sẵn sàng tìm đến Ban Công tác Bạn đọc để chuyển tiền vào “ngân quỹ” Công tác Xã hội báo Tuổi trẻ.

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

“Dâm đãng viên” báo Tuổi Trẻ Bạch Thị Hoàn cướp chồng, đẻ con rơi cho cán bộ Tổng Công ty Công nghiệp Xi măng Việt Nam (VICEM)

Sau khi Người Trong Cuộc phanh phui vụ quyến rũ, cướp chồng nhân viên Viettel của “phóng đãng viên” My Lăng báo Tuổi trẻ đã gây chấn động dư luận, đặc biệt là giới truyền thông. Qua lá thư ngỏ được bạn đọc cung cấp thông tin về một câu chuyện táng tận lương tâm cũng lại do phóng viên báo Tuổi trẻ gây ra. Tiếp bước “phóng đãng viên” báo Tuổi trẻ My Lăng là một “dâm đãng viên” khác cũng nhất quyết không chịu kém cạnh, mà có phần nhỉnh hơn khi sinh con rơi, lấy đó làm “thóp” để tống tiền, cướp chồng, quyết tâm phá nát gia đình người khác. Vâng, đó chính là Bạch Hoàn, phóng viên Ban Kinh tế báo Tuổi trẻ, đệ tử ruột của Trưởng ban Trần Xuân Toàn và cũng là một người cùng hội cùng thuyền với My Lăng trong nhóm “những người đàn bà cung nhân mã”...
Bạch Hoàn, phóng viên Ban Kinh tế, báo Tuổi trẻ
Phóng viên Bạch Hoàn, tên thật là Bạch Thị Hoàn, cũng sinh năm 1986, bạn đồng niên với My Lăng, nhan sắc đều thập phần lả lướt như nhau, Thị Hoàn quê gốc Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc, tốt nghiệp Học viện Báo chí và Tuyên truyền năm 2008, sau đó vào TPHCM lập nghiệp. Nhờ tài ăn nói khéo léo, lả lơi, nhan sắc dễ nhìn, Hoàn dễ dàng được anh Vũ Bình (khi ấy đang tạm chấp chưởng “quyền” Tổng Biên tập báo Tuổi trẻ sau khi anh Lê Hoàng bị phế truất) đồng ý cho một chân cộng tác viên tại Ban Kinh tế, báo Tuổi trẻ vào đầu năm 2009. Với tài đeo bám tốt, lại được “giáo sư” Xuân Toàn tận tình kèm cặp, Thị Hoàn được Đức Hải đánh giá cao, đặc biệt trong lĩnh vực “đánh” các doanh nghiệp hàng tiêu dùng, xuất nhập khẩu, buộc các doanh nghiệp này phải “đóng thuế quảng cáo” cho tờ Tuổi trẻ mới được yên thân. Với tính tình kiêu ngạo, hiếu thắng, già mồm, không phóng viên nào của báo Tuổi trẻ khi ấy xem trọng Thị Hoàn, lại còn có tiếng xì xào vì Hoàn thường xuyên ăn mặc “thiếu vải” tháp tùng Xuân Toàn đi tác nghiệp ban đêm, thân mật trên mức đồng nghiệp. Nhiều tiếng xì xào là thế nhưng không biết ả “à ơi” thế nào với Tổng biên tập Đức Hải mà cuối năm 2010, Thị Hoàn vẫn được “bình bầu” để trở thành phóng viên tập sự của tờ Tuổi trẻ và đến tháng 10/2011 chính thức được Đức Hải “thông qua” và trở thành phóng viên chính thức, cánh tay đắc lực cho Trưởng ban Xuân Toàn, TBT Đức Hải trong các “phi vụ làm ăn” kinh tế.

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Những bê bối chưa từng được tiết lộ của báo Tuổi Trẻ (Kỳ 6): Vụ tống tiền chấn động của Trần Xuân Toàn, Trưởng Ban Kinh tế báo Tuổi Trẻ

Chuyện báo Tuổi Trẻ thực hiện các phi vụ mờ ám tống tiền doanh nghiệp, “đánh” ông này, “đâm” ông kia, “đưa” ông này lên, “đạp” ông kia xuống thì độc giả đã rõ, trong bài viết kỳ này chúng tôi đề cập đến một sự kiện nóng hổi liên quan đến một phi vụ chấn động gần đây của báo Tuổi Trẻ khi nắm được “thóp” một lãnh đạo UBND Tỉnh để tống tiền với con số lên tới 6 tỷ đồng nhưng cuối cùng thì xôi hỏng bỏng không chỉ vì một cơn đột quỵ bất ngờ.

Trước hết cần làm rõ quan hệ “kết nghĩa chung chi” giữa Lê Ngọc Anh Minh (biệt danh Minh “Taro”), Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ công ty CP Tứ Hải (Uni-Bros, một doanh nghiệp chuyên thực hiện các phi vụ chìm là “dắt mối kiếm lời” các doanh nghiệp nước ngoài, đặc biệt từ Nhật Bản đầu tư vào Việt Nam với slogan rất sến là “Tứ hải giai huynh đệ”) với báo Tuổi Trẻ từ thời Đức Hải mới được đặt vào ghế Tổng biên tập. Là người “thiểu năng” về kinh tế, Đức Hải đã đặt trọn niềm tin vào Trần Xuân Toàn, Trưởng Ban kinh tế của báo Tuổi trẻ, vậy là Minh “Taro” và Trần Xuân Toàn đã gắn kết với nhau từ đó, tất nhiên, sau những phi vụ thành công không thể thiếu phần của TBT Phạm Đức Hải. Dù còn khá trẻ (sinh năm 1974) nhưng Xuân Toàn đã chứng tỏ bản lĩnh gian ngoan, xảo quệt của một “chuyên gia kinh tế” và được Minh “Taro” nể phục (!) nên đặt biệt danh là Toàn “giáo sư”. Mánh khóe kiếm tiền của Minh “Taro” và Toàn “giáo sư” chủ yếu đến từ các phi vụ tổ chức “event”, ăn chặn tiền từ các doanh nghiệp, các địa phương, và những “đối tác” nào vô phúc bị báo Tuổi Trẻ nắp được thóp thì xem như xong, chỉ còn biết ngậm bồ hòn làm ngọt. Một phần “hoa hồng” chảy vài túi Đức Hải, phần còn lại thì được Minh “Taro” và Toàn “giáo sư” cùng nhau chia chác, tất nhiên những khoản bất minh này chẳng thể ghi vào doanh số của báo Tuổi Trẻ. Chẳng thế mà Đức Hải thì cơm no bò cưỡi tung hoành ngang dọc còn tài khoản riêng của Toàn “Giáo sư” tại ngân hàng ACB ngày một “phồng” lên bất chấp đồng lương còm cõi của phóng viên kiêm thêm phần “phụ cấp trách nhiệm” của vị trí Trưởng ban Kinh tế báo Tuổi Trẻ.
“Giáo sư” Xuân Toàn (ngoài cùng bên phải) và Minh “Taro” (thứ 3 từ trái sang) trong một chuyến “công du” Nhật Bản (không nằm trong lịch công tác của báo Tuổi Trẻ)